Lộ Tu Triệt xoay người, vừa rồi còn vô cùng vui vẻ, nhưng bây giờ tâm trang của cậu lại không thể nào vui lên nổi, cậu nói với Nhạc Thính Phong: “Tớ thật sự… rất ngưỡng mộ cậu.”
Ngưỡng mộ cậu có người nhà tốt, tốt như vậy.
Nhạc Thính Phong không nghe rõ: “Cậu nói gì?”
Lộ Tu Triệt lắc đầu: “Không có gì, chúng ta có nên đến phía trước một chút xem không, phía trước có một cửa hàng bán kẹo hạnh phúc cũng rất ngon.”
Nhạc Thính Phong lắc đầu: “Tớ không thích ăn cái đó, nhưng… Thanh Ti chắc sẽ thích, đi mua về cho Thanh Ti một ít.”
Tô Ngưng Mi thoáng thấy hai đứa trẻ chạy đi, vội nói: “Hai đứa con đừng chạy xa quá.”
Nhạc Thính Phong đáp một tiếng: “Biết rồi.”
Thanh Ti ôm lấy Hạ An Lan làm nũng: “Bác ơi, cháu cũng muốn xuống đi theo anh đi chơi.”
Hạ An Lan không chịu buông tay: “Ngoan, bác bế con, bên dưới nhiều người lắm.”
Tô Ngưng Mi giữ chặt tay của Thanh Ti: “Đúng đó, cháu xem đông người như vậy, cháu còn nhỏ, lại xinh đẹp như vậy, rất dễ bị người xấu bắt mất. Để bác cháu bế cháu, chúng ta đến phía trước tìm một cửa hàng nào đó ngồi xuống, ăn chút đồ có được không?”
“Dạ được.” Thanh Ti bĩu môi.
Cô bé biết lúc ra ngoài với người lớn, hai chân của cô bé xem như bị khóa chặt, căn bản không thể tự do chạy nhảy, vẫn là đi theo anh ra ngoài là tốt nhất.
Suốt cả buổi chiều, Thanh Ti đều rầu rĩ không vui, vì cô bé vốn không chạm chân đến mặt đất, cần gì,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em/879461/chuong-1448.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.