"Sảy thai? Ha... " Hạ An Lan cười mỉa mai, ả đàn bà Hạ Như Sương này cũng thật giỏi, đứa trẻ ả mang thai chắc chắn là của Đao gia, đúng là tự làm tự chịu.
"Nếu đã không có nguy hiểm tính mạng thì đưa nó về đi."
Thư ký vội vàng gật đầu: "Vâng, tôi sẽ đi sắp xếp ngay."
Nói xong, thư ký liền xuống xe.
Hạ An Lan không nhìn Du Hí nữa, xe từ từ lăn bánh tiến vào, Du Hí chạy theo phía sau kêu gào theo: "Cậu ơi... cậu ơi…cậu ơi, cậu cứu mẹ con với, con xin cậu, câu ơi…"
Thư ký giữ chặt Du Hí và nói: "Bạn nhỏ à, không thể gây ồn ào ở đây được, Thị trưởng đã nói sẽ đưa con về trước."
Xe đã đi rất ra, Du Hí vừa khóc vừa nói: "Nhưng... nhưng mẹ con nói... "
Nó nhớ tới lời dặn dò của Hạ Như Sương, những lời phía sau nó không dám nói ra tiếp.
Thư ký dắt tay nó, dịu dàng nói: "Mẹ con nói gì?"
Du Hí cúi đầu không nói gì.
Thư ký cười cười: "Đừng sợ, con có gì tủi thân đều có thể nói với chú, Thị trưởng quá bận rộn, chú có thể giúp con chuyển lời đến Thị trưởng. Sáng sớm đã đến đây, chắc con vẫn chưa ăn sáng đâu nhỉ, tới đây ăn sô cô la nè."
Từ khi nhà họ Du bắt đầu có chuyện, làm gì còn ai rảnh rỗi lo cho Du Hí. Ba mẹ không lo, ông bà đều ở bệnh viện cũng không lo, người làm trong nhà thì lười biếng nhác việc, dù sao cũng không có ai ở nhà cơ mà.
Từ tối hôm qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em/878491/chuong-478.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.