Ăn tối xong, cả gia đình vây quanh ti vi, vừa xem vừa ăn dưa hấu.
Đến giờ ngủ, Thanh Ti tuổi còn nhỏ đã chịu không nổi nên đi ngủ trước, Du Dực lại cản Nhiếp Thu Sính lại: "Mấy ngày này, anh lo sẽ xảy ra chuyện, em với Thanh Ti tốt nhất là nên ngủ chung với anh."
Nhiếp Thu Sính vừa nghe lập tức cảm giác không bình thường: "Tại sao? Có phải xảy ra chuyện gì hay không?"
Du Dực gật đầu: "Mấy ngày gần đây không yên ổn, Diệp gia... Biết chỗ ở của chúng ta rồi, anh lo họ sẽ có hành động..."
Sắc mặt Nhiếp Thu Sính tái nhợt, Diệp gia chính là cơn ác mộng của cô.
Một kiếp trước chết đi, quẩn quanh ở trong lòng cô, làm cho cô mỗi lần nhớ tới, đều toát mồ hôi lạnh.
"Bọn họ... Bọn họ sẽ không tha cho em."
Lời nói của Nhiếp Thu Sính khiến cho Du Dực đột nhiên nhớ tới lời Yến Tùng Nam hôm nay, chẳng lẽ Diệp gia thật sự muốn lấy mạng Nhiếp Thu Sính sao?
Anh nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô: "Đừng sợ, ngày này sớm muộn gì cũng phải tới, sắp mở phiên toà rồi, Diệp gia... chắc chắn phải có chút hành động mới đúng, anh ở đây, em cũng biết anh rất lợi hại."
"Em... sợ liên lụy đến anh." Thủ đoạn của Diệp gia quả thực khiến người sợ hãi.
Du Dực nắm tay cô: "Em cũng không cần nghĩ gì cả, nghỉ ngơi thật tốt, sáng mai dậy, chúng ta đi mua cá tôm."
Trong lòng Nhiếp Thu Sính có chút bối rối: "Thật sự chúng ta... sẽ không sao chứ?"
Du Dực bỗng ôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em/878197/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.