"Duật Thần, anh... anh đang làm gì vậy?"
Một giọng nói trong trẻo vang lên, xen vào nụ hôn đầy lửa nhiệt giữa anh và cô. Khương Duật Thần khựng lại trong chốc lát. Giây sau quyến luyến rời môi cô, kéo theo sợi chỉ bạc mỏng. Ánh mắt An Khả mơ hồ, cả người dựa vào người anh.
"Tô Nhiễm, cô quản quá nhiều rồi."
Người con gái xuất hiện ở đầu con hẻm tên Tô Nhiễm. Cô ấy sở hữu dáng người cao gầy cùng một đường cong hình chữ S hoàn mỹ. Nước da Tô Nhiễm trắng nõn, xinh đẹp. Khuôn mặt thanh tú, kiềm diễm. Sắc đẹp của Tô Nhiễm thậm chí còn có thể trên cơ Hàn An Khả.
Ánh mắt Tô Nhiễm tràn đầy buồn rầu cùng mất mát. Hốc mắt cô ấy đỏ hoe, cay sè. Tiếng nấc nhỏ phát ra từ cổ họng. Có lẽ, cô ấy sắp khóc.
"Duật Thần, em là vị hôn thê của anh. Anh lại ở trước mặt em... Anh không phải trước giờ không có tình nhân sao? Vì sao bây giờ...?"
"Im ngay!"
Khương Duật Thần đột nhiên quát lớn khiến cho Tô Nhiễm giật mình, sợ hãi. Anh nhìn Tô Nhiễm, ánh mắt tràn đầy lạnh lùng và xa cách, hờ hững buông lời.
"Hôn sự là cha mẹ sắp đặt, tôi mới chỉ biết 2 tháng trước. Cô là con dâu mẹ tôi chọn, không phải vợ tương lai tôi muốn."
Đồng tử của Tô Nhược thu nhỏ. Trái tim quặn đau, thắt lại. Người mà cô ấy yêu thầm bấy lâu, lại vì một người mới quen bày ra bộ mặt xa cách đó.
"Vì... vì cô gái này sao?"
"Tô Nhiễm, thông minh không phải lúc nào cũng tốt."
Anh bế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-dai-nhan-yeu-em-den-nghien/243043/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.