Hàn An Khả chưa kịp định thần đã bị Khương Duật Thần đưa đi mất con mắt của bao người, kể cả bạn bè cô. Đợi đến khi anh khuất dạng, Bạch Vu mới yên tâm trở lại. Có cáu giận cũng là cáu giận lên người Hàn An Khả, cậu vô tội. Bản thân cậu cũng là kẻ bị hại mà. Khôi phục bộ dạng cao lãnh thường ngày, Bạch Vu tiếp tục sự nghiệp uy hiếp đối phương.
Đám bạn học của Hàn An Khả đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng cử vài đứa theo đuôi. Số còn lại cấp tốc báo cho cảnh sát địa phương. Vì cha mẹ An Khả không có nhà nên đây là cách tối ưu. Họ không biết đối phương có thực lực ra sao nên không thể bồng bột, tự hành động được.
................
Khương Duật Thần đưa Hàn An Khả đến một con hẻm nhỏ vắng người. Anh ép cô vào tường. Ánh mắt ần hiện lửa giận vô danh đến một cách bất ngờ, không cách nào dập tắt được. Duật Thần nâng cằm An Khả lên, gằn từng tiếng.
"Con mẹ nó. Em thiếu hơi trai đến vậy sao? Mắt mù phải không? Hay em quên mất em là của ai rồi? Hả?"
Hàn An Khả ngẩng đầu, dùng ánh mắt tràn đầy mông lung nhìn Khương Duật Thần. Đầu óc cô bị rượu làm cho trống rống, cái gì cũng nhận thức không rõ ràng. Cô nở một nụ cười đầy ngọt ngào, vươn tay câu lấy cổ anh. Giọng nói đầy ấm áp, dịu dàng khẽ vang lên trong đêm khuya thanh vắng.
"Anh đẹp trai, muốn một đêm với tôi sao? Anh đẹp như này, hay là làm bạn tình của tôi một thời gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-dai-nhan-yeu-em-den-nghien/243042/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.