Khương Duật Thần lập tức nhận ra phản ứng sợ sệt này của Hàn An Khả. Anh hơi cúi đầu, nhìn chăm chăm cô gái nhỏ bên cạnh mình, cất giọng trầm ấm:
"Sợ gì chứ."
Hàn An Khả ngẩng đầu nhìn anh. Đôi mắt anh tĩnh lặng như nước, hoàn toàn không chút gợn sóng. Ánh mắt anh thâm trầm, khó có thể nhìn ra anh đang suy nghĩ điều gì.
Như thể đoán ra suy nghĩ của cô, Khương Duật Thần cười ra, lạnh nhạt buông lời:
"Tôi buôn vũ khí, không có hứng thú với đàn bà."
Hàn An Khả: "..."
Không hứng thú với đàn bà, cho nên anh sẽ không để tâm đến đám người bị đem bán đó. Nhưng... cô cũng là đàn bà con gái mà. Lẽ nào trong mắt anh, cô không phải phụ nữ.
Tít... tít...
"Tiếng gì vậy?"
Nghe thấy âm thanh kì lạ, Hàn An Khả lập tức lên tiếng hỏi. Khương Duật Thần nhìn cô, không có trả lời, đặt tay lên tai, bấm bấm cái gì đó.
À, là thiết bị liên lạc.
"Anh, người bên em lắp bom xong cả rồi, địa bàn của chúng cũng đã bao vây."
"Báo cho Đồng, kêu cô ta chuẩn bị hành động."
"Ok."
Lúc trước Hàn An Khả có nghe qua hoạt động lần này của Khương Duật Thần và Bạch Vu. Cô muốn ngăn cản, nhưng sức cô nhỏ bé quá, cản không kịp. Hơn nữa, bang X này cũng không phải loại tốt đẹp gì, cũng nên tiêu diệt. Hắc đạo đánh nhau, người ngoài cuộc như cô không hiểu được. Cô chỉ sợ hôm nay sẽ nổi lên một màn mưa máu, liên lụy cả người vô tội.
"Khương Duật Thần, anh..."
"Tôi biết em muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-dai-nhan-yeu-em-den-nghien/243037/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.