Nguyên hội chị em không những không ngăn cản mà còn ủng hộ. Riêng "dì Lệ" có hơi dè chừng:
- Thôi thôi, bỏ đi Ngọc Lan! Tốt nhất là tránh xa nó ra. Nó giàu nhưng nói chuyện khó nghe lắm! Mấy năm trước nó cứ yêu rồi đá, yêu rồi đá. Giờ không biết ra sao.
Có ý ngăn cản mà ai ngờ chữ "giàu" càng làm cô gái tên Ngọc Lan này hứng thú. Cô quyết tâm, đã thích thì phải đấu tranh để có được.
- Miễn là đúng gu em thì ăn nói ra sao mà chả được! Con trai chỉ lạnh lùng khi chưa để ý đến mình mà thôi!
- Nếu em tự tin thì cứ thử xem.
- Trước giờ chưa nhóc nào cưỡng lại được em! Chị yên tâm! Em cua thằng bé cho chị xem!
Nói gì thì nói, "nhiệm vụ" này cũng hơi khó. Đối tượng đã có bạn gái. Ánh mắt mà Tề Đức Hạo dành cho Chu Phi Phi cứ như có cả một bầu trời sao trong đó vậy.
Thế là Ngọc Lan đợi cho Chu Phi Phi đứng dậy đi vệ sinh, trên bàn chỉ còn lại Tề Đức Hạo. Cô ta chớp thời cơ cầm ly rượu vang đỏ bước đến. Một cú giả vờ vấp chân khiến Ngọc Lan ngã nhào vào người anh. Bộ quần áo lịch sự đắt tiền cũng ướt hết, đỏ thẫm cả một khoảng trắng.
- Ôi! Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Anh có sao không ạ?
Tề Đức Hạo đứng bật dậy, vội rút giấy lau vệt nước lớn trên vạt áo. Cô gái Ngọc Lan cũng thừa cơ lấy giấy để lau giúp anh, tăng sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-da-vao-ro-anh-do-em-chua-/3675547/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.