Trận đấu đang diễn ra một cách bình thường thì bỗng trái bóng rổ gặp vấn đề. Hình như không khí bên trong bị xì ra nên nó mềm hơn một chút.
Cả đội quyết định nghỉ ngơi vài phút trong lúc chờ ai đó đi lấy bóng mới. Thế là mấy người mồ hôi mồ kê nhễ nhại, chạy lên khán đài uống nước. Chu Minh Triết nói với thằng bạn của mình:
- Đức Hạo, mày vào kho đổi bóng đi.
Anh ta chép miệng:
- Chậc, lúc nào cũng tao!
Nghe đến chuyện Tề Đức Hạo đi vào kho, Chu Phi Phi bỗng đứng bật dậy:
- A! Em đi với! Em muốn xem trong cái kho đó có gì!
Tuấn Kiệt cản lại:
- Thôi, có gì đâu mà xem! Toàn dụng cụ thể thao! Em ở đây mà chơi chứ tội gì phải đi ra ngoài cho cực!
- Dạ không sao đâu ạ! Em tò mò tí thôi!
Câu trả lời làm cho Tuấn Kiệt xìu xuống hẳn. Trong tất cả mọi người thì đội trưởng Chu Minh Triết là người hiểu rõ sự tình nhất. Chu Phi Phi thì thích Tề Đức Hạo, mà có lẽ con bé chưa nhận ra. Còn thằng Tuấn Kiệt thì thích Chu Phi Phi.
Thật nhức đầu với cái bùng binh này. Do Chu Minh Triết không muốn mọi chuyện ngày càng phức tạp nên quyết định không nhúng tay vào.
.
.
.
Chu Phi Phi lẽo đẽo theo sau Tề Đức Hạo. Anh đi đến phòng bảo vệ hỏi mượn chìa khóa rồi tiến về phía nhà kho. Cả quãng đường, anh ta không nói câu nào, chỉ có Chu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-da-vao-ro-anh-do-em-chua-/3651132/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.