Sáng hôm sau, Thẩm Dị đi làm, xua tan hết âm u mùa đông, cả người trông như có gió xuân mơn man. Anh nhìn đâu cũng thấy thuận mắt, nói chuyện với ai cũng nhẹ nhàng hòa nhã, khóe miệng như luôn vương chút ý cười.
Tiểu Ngũ sững người, tưởng vụ án có tiến triển, lập tức bật dậy khỏi ghế, nhào tới trước mặt Thẩm Dị hỏi:
“Chúng ta hôm nay ra ngoài à?”
“Ra đâu cơ?” Thẩm Dị mở máy tính, đặt điện thoại bên cạnh chuột với vẻ rất trịnh trọng.
“Không ra ngoài ạ?”
Thẩm Dị lúc này mới liếc nhìn cậu ta: “Cậu có manh mối mới à?”
“Em…” Tiểu Ngũ nghẹn họng, gãi đầu rồi lại ngồi xuống sắp xếp hồ sơ, nhưng vẫn liếc sang quan sát người bên cạnh.
Cậu phát hiện hôm nay Thẩm Dị rất khác thường, cứ vài phút lại nhìn điện thoại, như thể đang đợi tin nhắn.
Mười giờ rưỡi, điện thoại của Thẩm Dị rung lên, anh đứng dậy bước ra ngoài.
Vừa thấy anh đi khỏi, Tiểu Ngũ liền đạp chân trượt ghế sang bên cạnh Lão Tôn:
“Đội trưởng Thẩm có vấn đề.”
“Vấn đề gì?”
“Giữa mùa đông mà cười cứ như mùa xuân ấy.”
Lão Tôn là người từng trải, nghĩ chút liền hiểu ra ngay:
“Chắc là… có tình yêu tưới mát rồi.”
Một tia sáng lóe lên trong đầu Tiểu Ngũ, cậu đập tay lên đùi Lão Tôn cái “bốp”:
“Em nhớ ra rồi, đúng là có một người!”
“Cậu điên à?” Lão Tôn chẳng thèm để ý đến đau, tò mò hỏi: “Ai cơ?”
Lời sắp ra khỏi miệng, Tiểu Ngũ lại nhớ ra đây là chuyện riêng của Thẩm Dị, liền nuốt ngược lại, chỉ ậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274898/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.