Lương Nguyệt gặp lại Hồ Luyến vào mười giờ tối hôm đó…
Thật ra cô không có kế hoạch ra ngoài, chỉ là tình cờ rảnh rỗi, và đúng lúc đó thì tin nhắn của Hồ Luyến xuất hiện như thể đã được sắp đặt.
Hai người đứng tựa vào cửa tiệm tiện lợi.
Hồ Luyến hỏi cô mấy hôm nay đi đâu mà không trả lời tin nhắn, rồi vội vã giải thích thêm: “Em chỉ là lo cho sự an toàn của chị thôi.”
Lương Nguyệt ngẩn người nhìn ánh đèn neon trên phố, nhất thời không đáp lời, một lúc lâu sau cô bỗng nói:
“Chị muốn hỏi em một câu.”
“Chị cứ nói.”
“Trí nhớ của con người kéo dài bao lâu?”
Hồ Luyến bật cười: “Cái đó thì em không rõ rồi, có người nhớ tốt, có người nhớ kém, có chuyện dễ nhớ, có chuyện quá đỗi bình thường thì xảy ra mỗi ngày cũng chẳng thể nhớ được.”
Cô tò mò: “Chị hỏi vậy là có chuyện gì sao?”
Lương Nguyệt nói: “Chị thấy trí nhớ của mình rất ngắn.”
“Dù ngắn thì cũng không thể ngắn bằng cá được, trí nhớ của cá chỉ có bảy giây thôi. Em chưa từng thấy ai có trí nhớ chỉ bảy giây cả.”
Lương Nguyệt bỗng bật cười, lấy mu bàn tay che miệng, nói: “Trí nhớ của chị còn ngắn hơn cả cá.”
Lúc Thẩm Dị hỏi cô có ổn không, cô mơ hồ đến mức chính mình nói gì cũng không rõ, dường như có đáp lại, mà cũng dường như không.
Ký ức về cuộc chia ly với anh ta như thể đã bị đánh mất. Rốt cuộc là ai quay lưng rời đi trước? Trước khi rời đi, ánh mắt anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274880/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.