Trên mặt Thẩm Dị là nụ cười áy náy: “Thật xin lỗi, cái máy tính này… tôi sẽ đền, chắc chắn sẽ đền.”
An Nhan thản nhiên liếc nhìn anh, rồi nói với cô lễ tân đang hoảng loạn: “Chỉ cần khách không bị bỏng là tốt rồi. Em đi thay quần áo đi.”
Dứt lời, cô không để Thẩm Dị có cơ hội từ chối mà nhẹ nhàng nhưng dứt khoát lấy lại bàn phím từ tay anh: “Thưa anh, để tôi xử lý là được.”
“Tiểu Lưu, dẫn vị khách này đến khu nghỉ ngơi, pha thêm cho anh ấy một ly cà phê.” Cô gọi một nhân viên khác.
“Thưa anh, mời bên này.” Cô lễ tân kia mỉm cười, hơi nghiêng người, làm động tác mời.
Xử lý đúng là khéo léo không để lộ chút sơ hở.
Thẩm Dị bước ra ngoài, tiện miệng hỏi: “Quản lý họ gì vậy?”
“Tôi họ An.”
“Quản lý An.” Anh quay đầu lại, “Cô lễ tân lúc nãy chắc cũng bị dọa không ít.”
An Nhan nhướng mày, chờ anh nói tiếp.
“Cô ấy cũng không dễ dàng gì. Nói cho cùng thì là tôi cầm ly không chắc, liên lụy đến cô ấy. Thế này nhé, cô gọi người đến kiểm tra, nếu máy tính không sao thì tôi sẽ trả chi phí vệ sinh; còn nếu hỏng thật, tôi sẽ đền nguyên giá, không thiếu một đồng.”
An Nhan nở nụ cười đầy hàm ý, chỉ nghĩ người đàn ông trước mặt này chắc để ý cô lễ tân rồi. Mấy chiêu “anh hùng cứu mỹ nhân” này, đàn ông đúng là giỏi bày vẽ.
Vết cà phê dính trên khớp tay, mang theo cảm giác dính dính khó chịu, chỉ khẽ cử động đầu ngón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274879/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.