Tủ rượu phủ bụi, chiếc váy đỏ bạc màu của một người phụ nữ, vài chiếc bàn, một đống ghế, dưới đất chất đầy những sọt nhựa cao ngang người, bên trong là vỏ chai rượu, khăn trải bàn, giày cao gót.
Một chiếc tất lụa rủ xuống từ mép sọt, thoạt nhìn cứ ngỡ bên trong là một người phụ nữ khỏa thân đang ẩn nấp.
Đây là một căn phòng chật hẹp và bừa bộn.
Tầm mắt cô mờ đi bởi nước mắt, mọi thứ trước mặt dần nhòe nhoẹt, chỉ còn lại Khương Bách—chỉ mình anh hiện lên rõ ràng.
Gương mặt nghiêng trầm lặng của anh in sâu vào mắt Lương Nguyệt, tựa như đang chìm dưới nước—trông thì gần, nhưng vươn tay không tài nào với tới—khiến cô cảm thấy tuyệt vọng.
Điều cô lo sợ nhất, cuối cùng vẫn xảy ra.
Đàn ông luôn phản ứng chậm chạp trước nước mắt của phụ nữ.
Thẩm Dị ngẩn người tại chỗ, đây là lần đầu tiên anh thấy Lương Nguyệt khóc thương tâm như vậy—giọt nước mắt tròn xoe rơi xuống đất, phát ra âm thanh khiến anh lập tức sực tỉnh.
Anh vội vàng cất súng, có chút luống cuống đưa tay lau nước mắt trên má cô.
Cảm giác ấm áp từ làn da cô thấm vào đầu ngón tay anh, khiến anh xót xa, nhưng lại chẳng biết nên mở lời an ủi thế nào.
Thậm chí, anh còn chưa hiểu vì sao cô lại khóc.
“Sao vậy?” Giọng Thẩm Dị bất giác dịu đi, vẻ mặt hoang mang đến mức Tiểu Ngũ đứng bên cũng trợn to mắt kinh ngạc.
Tiểu Ngũ cẩn trọng liếc ra ngoài, sau đó đóng cửa lại, tựa vào tường. Anh thấy Thẩm Dị kéo một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274867/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.