Thẩm Dị cho rằng Vương Chí Dũng có năng lực phản trinh sát nhất định. Hắn vừa đặt chân tới, nếu lập tức có người tiếp cận—đặc biệt lại là một người phụ nữ xinh đẹp—nhất định sẽ khiến hắn sinh nghi.
Ba người đến quán bar, Thẩm Dị lập tức kín đáo quan sát toàn bộ không gian, từ quầy bar đến các góc khuất có bàn ghế sofa, rồi cả lối thoát hiểm. Anh âm thầm ghi nhớ bố cục, sau đó ra hiệu bằng ánh mắt với Tiểu Ngũ.
Tiểu Ngũ gật đầu, lướt qua đám đông đi về phía nhà vệ sinh.
Thẩm Dị khoác vai Lương Nguyệt, tùy ý tìm một chỗ ngồi, gọi hai ly rượu mạnh. Áo sơ mi anh cài khuy hờ hững, miệng ngậm điếu thuốc, dáng vẻ buông thả bất cần.
Ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc vang động rung trời.
Lương Nguyệt dựa vào lòng Thẩm Dị, hai người thì thầm như đang tình tứ.
“Có cần em đến gần Vương Chí Dũng không?” Lương Nguyệt hỏi nhỏ.
“Như vậy quá nguy hiểm. Chút nữa xác định được vị trí của hắn rồi, em chỉ cần đi ngang qua là được, không cần cố tình thu hút. Nếu hắn bắt chuyện, em không cần để ý đến.”
Lương Nguyệt gật đầu nhưng vẫn thấy lấn cấn: “Nhỡ đâu hắn không chú ý đến em thì sao?”
“Hắn nhất định sẽ chú ý đến em.”
Lương Nguyệt không hiểu sự tự tin ấy của Thẩm Dị đến từ đâu. Cô nửa tin nửa ngờ, vừa cúi đầu liền nhìn thấy sợi dây chuyền trên ngực anh.
Gợi cảm.
Đó là cảm nhận của cô. Trong ánh sáng mờ, viên ngọc trên dây chuyền ánh lên sắc đỏ thẫm, như một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274866/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.