Hôm đó, Trương Bích Hà hỏi Lương Nguyệt căn nhà cô đang ở rộng bao nhiêu mét vuông. Lương Nguyệt không trả lời, chỉ nghĩ rằng bà ta hỏi thay cho người đàn ông đang mở nhà hàng kia.
Lương Nguyệt không ngờ, Trương Bích Hà hỏi là vì chính mình.
Có lẽ bà ta cảm thấy cả đời này cũng không đợi được việc giải tỏa, mà không giải tỏa thì cũng chẳng thể dọn vào nhà mới được.
Trương Bích Hà muốn có một căn nhà mới, nhưng lại không có đủ tiền, nên nhắm đến căn nhà mà Lương Nguyệt đang ở hiện tại.
Lương Tú Chi đã lén báo chuyện này với Lương Nguyệt.
Sau khi nghe tin, Lương Nguyệt cảm thấy một cách kỳ lạ là rất bình tĩnh, cô tắt điện thoại rồi đi làm như thường.
Trương Bích Hà không có chìa khóa căn nhà ở Khu dân cư Ánh Xuân, nên Lương Nguyệt cũng không lo bà ta sẽ phá cửa vào. Theo những gì cô hiểu về Trương Bích Hà, bà ta chỉ biết gọi điện thoại làm phiền cô hết lần này đến lần khác mà thôi.
Suốt đêm hôm đó, điện thoại Lương Nguyệt luôn trong trạng thái tắt nguồn.
Tan làm, trên đường ra trạm xe buýt, cô mới bật điện thoại lên. Vừa bật máy, bàn tay cô lập tức tê dại vì rung liên tục.
Có đến ba mươi tư cuộc gọi nhỡ.
Lương Nguyệt bật cười, không quan tâm. Chuyện này khiến cô chẳng còn tâm trạng nào để đi bơi nữa.
Sáng hôm sau, khi Lương Nguyệt còn đang ngủ say, thì bị tiếng gõ cửa làm tỉnh giấc. Không cần đoán cũng biết là ai.
Cô mở cửa, giả vờ như không biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274847/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.