Trong bệnh viện, Lương Tú Chi nằm trên giường chờ dài cổ, vừa thấy bóng dáng Lương Nguyệt liền vội vàng gắng sức ngồi dậy.
Cô ta đã nằm viện được một tuần, viện phí ngày một tăng, ăn không ngon, ngủ không yên, chỉ mong nhanh chóng được xuất viện về nhà.
Sau khi bước vào phòng, ánh mắt Lương Nguyệt tự nhiên dừng lại trước ngực chị gái, chăm chú nhìn một lúc mới hỏi:
“Bao giờ cắt chỉ?”
“Cắt rồi.” Lương Tú Chi không trang điểm, trông tiều tụy hơn hẳn. Cô ta mắt rơm rớm nhìn Lương Nguyệt, khẽ nói một câu cảm ơn.
Lương Nguyệt đáp: “Không cần cảm ơn, dùng tiền của chị mà.”
Lương Tú Chi sững người, mắt sáng rực vì căng thẳng, nuốt nước bọt, run rẩy hỏi:
“Tiền của chị?”
Vừa hỏi xong lại tự cười nhạo: “Chị làm gì có tiền? Tiền chị tiêu hết rồi, em lừa chị đấy à?”
Lương Nguyệt im lặng.
Thấy vẻ mặt kia của cô, Lương Tú Chi lập tức cuống lên: “Thật là tiền của chị hả?”
Lương Nguyệt thản nhiên nói: “Em đã bán hai cái túi dưới gầm giường chị để trả viện phí.”
Lương Tú Chi mặt tối sầm, suýt ngất, ôm ngực thều thào: “Em… em em…”
“Lương Nguyệt! Em tàn nhẫn quá đấy!”
“Em có biết hai cái túi đó có ý nghĩa đặc biệt thế nào với chị không? Đó không chỉ là túi xách, mà còn là tuổi thanh xuân của chị, là tình yêu đã qua của chị!”
Lương Nguyệt liếc chị một cái, rồi nói câu suýt khiến bệnh viện có sự cố y tế:
“Một cái là hàng giả.”
“Người ta bảo làm khá ổn, bán được ba ngàn.” Lương Nguyệt rút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274846/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.