Đúng là cơ thể cô có hơi mập mạp thật,nhưng khi nghe người khác nói ra như thế vẫn không nhịn được mà cảm thấy đau lòng.
"Ai da,không mập mạp thì mũm mĩm được chưa?" Tư phu nhân phì cười.
"Ngạch nương,người đi đường có mệt không?"Yên Vi hỏi thăm.
"Không mệt lắm,chỉ là đường hơi xa,ngồi hơi ê lưng, nhưng mà mẹ không sao đâu.Ngồi trên xe ngựa, hoàng thượng đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cần thiết, còn có theo một thị nữ bên cạnh,vô cùng chu đáo." Tư phu nhân sợ cô lo nghĩ lại mệt mỏi,tuy cả người đều cảm đau nhức nhưng chỉ nói một chút.
Già rồi thì những cái triệu chứng này là đương nhiên thôi,chứ hoàng thượng đã chuẩn bị không thiếu thứ gì,từ đó bà cũng yên tâm con gái bà trong đây được hoàng thượng đối xử tốt.
"Con mang thai như thế nào rồi,có bị khó chịu hay như thế nào không?"Tư phu nhân ngồi xuống ghế, hỏi cô.
Yên Vi tóm tắt lại quá trình của mình một cách đơn giản nhất.
"Ây da,nhìn cái bụng của con xem,nhọn như vậy,có lẽ là con trai đó."Ngồi một lát,Tư phu nhân sờ bụng của cô.
"Mẹ,con thích con gái hơn."Yên Vi bĩu môi.
"Ừm,con trai hay con gái đều được.Nhưng mà,tốt hơn là con nên sinh một hoàng tử trước,rồi sinh thêm một công chúa nữa cũng không muộn.Có trai có gái cho đều,như thế cũng sẽ không có ai làm hại tới con."Tư phu nhân không muốn nói đến chuyện trai gái nhiều,nhưng vẫn không nhịn được mà nhắc nhở Yên Vi vài câu.
Cái xã hội này,bà cũng đã trải qua mấy chục năm, cũng nhìn thấy nhiều chuyện,kinh nghiệm không ít.
"Con biết rồi.Cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bon-cung-la-hoang-hau/500867/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.