Thân thể chìm nổi trong đau đớn, trái tim như dần dần trở nên im lìm, đến cả hít thở cũng trở thành một việc mất sức vô cùng.
Trước mắt hoàn toàn tối đen, cậu chạy bôn ba không ngừng trong bóng tối, cậu có cảm giác, có thứ gì đó vô cùng quan trọng đã bị cậu đánh mất. Cậu không ngừng tìm kiếm, chạy đi liên tục, nhưng trái tim càng lúc càng đau, tâm trí cũng trở nên hư không.
Đã đánh mất thứ gì?
Tại sao lại đau đớn đến như vậy, linh hồn giống như bị xé thành hai nửa, rõ ràng đã tách khỏi thể xác của cậu, rời đi, làm thế nào cũng không thể kéo trở về.
“Tiểu Ý…”
Cậu sững sờ, cơ thể bỗng nhiên run lên, càng lúc càng dữ dội.
“Tiểu Ý…”
Ngoái đầu lại, một bóng người mảnh khảnh từng bước tiến đến gần, đôi mắt đen óng kia hơi cong lên, mỉm cười mang theo ấm áp hiền hòa.
“Mạc…”
Thì thào gọi, cậu mạnh mẽ đứng lên, chạy nhào đến bóng hình kia, ôm chằm lấy.
“Anh đã trở về? Trở về rồi đúng không?!” Dùng hết toàn sức, hận không thể đem người này khảm vào trong cơ thể, “Em nghe thấy được… Em ngửi thấy được mùi hương đó, là anh, chắc chắn là anh, có đúng không?!”
Người kia khẽ mỉm cười, đưa tay vuốt tóc của cậu, nhẹ giọng “ừ” một tiếng.
Cánh tay run bần bật, cậu gục đầu xuống, có thứ gì đó nóng ấm chảy ra từ trong hốc mắt, “Có phải lại gạt em nữa không?”
Người kia không trả lời, chỉ hơi kiễng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boi-dao-nhi-tri/2735133/quyen-3-chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.