Đêm khuya, ánh trăng lành lạnh.
Căn phòng lạnh lẽo, vách tường trắng bệch. Thời gian như đang dừng lại tại giờ phút này, trái tim rõ ràng vẫn còn đập, nhưng không hề cảm thấy có chút sức sống nào, lạnh buốt nặng nề, giống như có một tảng đá lớn trong lồng ngực, từng lần đập vào lục phủ ngũ tạng đã sớm chết lặng.
Hạng Ý lẳng lặng nằm trong bóng đêm, đôi mắt mở to, màu mắt đen hút, nhìn không ra cảm xúc gì.
Rộn rã của ban ngày đã biến mất, cuối cùng chỉ còn lại một mình cậu, trong căn phòng bệnh cô đơn lạnh lẽo, chỉ còn lại cậu với tiếng hô hấp gần như không nghe thấy.
Mở mắt, rồi lại nhắm mắt, trước mặt vẫn là màu đen.
Rõ ràng có ánh trăng, nhưng mắt vẫn không nhìn thấy được gì.
Thời gian bỗng nhiên trở nên thật dài, trong bóng đêm yên tĩnh, chỉ còn lại quãng thời gian dài dặc buồn chán không hồi kết.
Cậu dùng hết mọi cách, in lên thân người kia nhiều dấu ấn như vậy, nhưng cuối cùng, sinh mạng của người ấy cũng chỉ như người khách qua đường mà thôi.
Hạng Ý yên lặng mở mắt thật lâu, con ngươi không một gợn sóng như dung hòa vào bóng tối, không nhìn thấy, không nghe thấy, lại đơn giản nhắm mắt lại.
Cậu muốn nhớ lại chút gì đó. Thứ có thể cứu vớt cậu, cũng chỉ còn lại những hồi ức. Nhưng không hiểu sao, đầu óc trống rỗng, cậu cố gắng níu lại nụ cười hiền hòa của người kia, gắng hết sức để nhớ, nhưng vẫn không thấy rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boi-dao-nhi-tri/2735128/quyen-3-chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.