Đinh Hạo ra khỏi đại môn, quan sát hai bên không thấy ai chú ý lập tức bước nhanh đi ra khỏi cửa, xuyên qua đường lớn đối diện, chỉ thấy loan đao Tiểu Lục ba người đang ở dưới gốc liễu thì thầm to nhỏ. Đinh Hạo giật mình, thầm nghĩ: "Hay là bọn họ còn chưa từ bỏ ý định?"
Đinh Hạo ở giữa đám người đi đường, xe la che dấu, lặng lẽ tiến lại gần, áp lưng vào cây liễu, trộm nghe ba người nghị luận sau gốc cây, loan đao Tiểu Lục nói: " Vốn cuộc mua bán này tiền dễ dàng tới tay, cha ta liền có tiền chữa bệnh, giờ thì tính sao."
Thiết Ngũ ha ha nói: "Chúng ta dù chưa đem Đinh Hạo kia đánh cho đầu rơi máu chảy, nhưng cũng truy đuổi hắn chạy như chó nhà có tang, xem như không làm thất vọng cố chủ kia, tiền sẽ không đem trả lại cho hắn, thế nào? Sư phụ nửa đời tập võ, thân mình cường kiện, luôn luôn mạnh khỏe, nay sinh bệnh, nằm trên giường không đứng dậy được, phải mau chóng trị liệu mới được".
Loan đao Tiểu Lục nghiêm mặt nói: "Không được, chúng ta tuy làm lưu manh, nhưng đã nhận thì phải làm, nói tiếp chúng ta là do người ta phái đi, vậy phải đem việc hoàn thành mới nhận lấy tiền này, bằng không cũng đuối lý. Thôi, trước tiên chúng ta trở về, đêm này đi Tứ Hải Tiên, nói đó nhiều người có tiền, nhìn xem có thể hay không lấy được vài túi tiền đem về".
Đinh Hạo nghe xong đối với vài tên tiểu lưu manh này ánh mắt nhìn đã có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bo-bo-sinh-lien/3085007/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.