Trái tim Vương Nhất Bác đánh "thịch" một cái, hắn đạp tung tấm chăn, chiếc dép bên chân trái xỏ tới xỏ lui vẫn lì lợm không xỏ được, thế là dứt khoát ném phăng luôn chiếc dép bên phải, lịch bịch chạy ra mở cửa.
Bầu trời Trùng Khánh hôm nay hơi âm u, nhưng những gì hiện ra trước mắt lại là khuôn mặt tươi cười rạng rỡ như mặt trời ấm áp.
"Còn sợ quấy rầy em đang lệch múi giờ cơ."
"Không có không có, em... chẳng buồn ngủ chút nào cả."
Vương Nhất Bác ra sức lắc đầu, hắn không nói dối, hắn thật sự không muốn ngủ, không muốn lãng phí bất kỳ giây phút nào ở nơi này.
"Vừa đúng lúc," Tiêu Chiến giơ túi đồ ăn và bia trong tay lên, "ăn tối thôi!"
Hai người tựa lưng vào nhau ngồi trên thảm trải sàn cạnh cửa sổ sát đất, nhìn ra ngoài phố phường đèn hoa rực rỡ, tĩnh lặng mà yên bình.
"Năm mới mà, phá lệ cho em uống một chút đấy, nhưng nói trước nhé, chỉ được uống một lần này thôi, dạ dày không dễ gì mới khỏe lại, làm sao mà bệnh nữa thì anh không tha cho em đâu!"
Giọng nói từ phía sau truyền đến, ẩn trong sự dịu dàng còn có đôi phần ngang ngược khó nhận thấy.
"Anh Chiến biết không? Em sống hai mươi năm trên đời này, anh là người đầu tiên cũng là người duy nhất quan tâm đến sức khỏe của em."
"Thực ra anh muốn hỏi rất nhiều lần rồi, em và gia đình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Anh cảm thấy em rất cô đơn..."
Vương Nhất Bác ngửa đầu dốc cạn một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bjyx-nguoi-tung-la-thieu-nien/1217272/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.