Cũng không biết ông tổ nhỏ kia dạo này bị làm sao, lại im hơi lặng tiếng chừa ra một khoảng trống trong tủ đồ cho Tiêu Chiến, tuy là không lớn, nhưng dù sao cũng có thể cất hết mấy bộ quần áo xếp chồng trên đầu giường vào trong. Đây quả là một bước tiến vượt bậc trong mối quan hệ của hai người, khiến Tiêu Chiến được yêu mà sợ.
Vì phải hoàn thành gấp một bản thiết kế, mấy ngày gần đây Tiêu Chiến luôn đi đến nửa đêm mới về. Anh cũng không quá lo sẽ đánh thức Vương Nhất Bác, vì cậu nhóc đó trước giờ đều bật đèn hành lang, đeo tai nghe đi ngủ.
Nhìn mớ bánh quy và mì gói ăn dở còn thừa lại đặt trên bàn, Tiêu Chiến lại lắc đầu thở dài. Dù rằng còn trẻ, nhưng cứ ăn uống tạm bợ thế này thì vẫn ảnh hưởng đến dạ dày lắm đó.
Anh nghi cái miệng của mình phán chuẩn lắm.
Hôm nay lúc anh trở về căn hộ là đã gần 2 giờ rồi, phát hiện cậu nhóc kia vậy mà chưa ngủ, mặt mày trắng bệch cuộn người nằm trong chăn, trông có vẻ rất đau đớn.
"Cậu sao vậy?"
Tiêu Chiến suy nghĩ trong vài giây, vẫn tiến lại gần hơn, nhìn thấy trán Vương Nhất Bác đổ đầy mồ hôi lạnh, nắm tay ấn mạnh lên vùng bụng.
"Đau dạ dày à?"
Hắn lặng thinh ngước mắt nhìn Tiêu Chiến, yếu ớt gật đầu.
"Thuốc đâu? Tôi lấy cho cậu?"
"Uống rồi."
"Uống rồi mà còn đau đến vậy à?"
Anh nửa tin nửa ngờ nhặt hộp thuốc lên xem.
"Thuốc giảm đau? Cái này đâu có trị được bệnh, hết thuốc chắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bjyx-nguoi-tung-la-thieu-nien/1217266/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.