Tính tình của Ngôn Tuy khác hẳn với tỷ tỷ của thằng bé, lúc trước Thập Thất ở trong bụng Ngôn Băng Vân ngoan ngoãn hơn bảy tháng, chưa kịp làm gì đã được sinh ra. Tuy nhi thì may mắn hơn, ước chừng cũng đã đủ tháng nhưng vẫn nằm trong bụng Ngôn Băng Vân không có động tĩnh gì.
Lần này Ngôn Băng Vân phải chịu khổ rồi. Thai vị đã hạ xuống rất thấp, xương chậu của nam tử không thể so với nữ tử, vốn dĩ trời sinh đã không thích hợp để sinh hài tử, Tuy nhi nằm ở đó khiến Ngôn Băng Vân đứng không được mà ngồi cũng không xong, làm thế nào cũng đều khó chịu. Hành hạ hai ngày, dù là Ngôn Băng Vân có nhẫn nại thế nào cũng không chịu nổi, nói muốn dùng kiếm Vãn Sơn trực tiếp mổ bụng lấy hài tử ra. Tạ Doãn sợ chết khiếp, phải vội vàng giấu thanh kiếm ra xa, nửa khắc cũng cố gắng không rời xa y, xoa eo cho y, nghĩ hết biện pháp để y dễ chịu hơn một chút.
Buổi chiều Phạm Nhàn có đến xem qua một lần, nói Ngôn Tuy không sao cả, chỉ là có chút nghịch, e là Ngôn Băng Vân phải chịu khổ rồi. Hắn vung bút lên kê cho y hai thang thuốc trợ sản, nói cứ uống trước đã, nếu trong vòng ba ngày vẫn chưa thể sinh... Hắn nói một nửa liền ngừng lại, gãi gãi đầu mũi, kéo Tạ Doãn ra ngoài nói chuyện.
Tạ Doãn trong lòng gấp muốn chết, không hiểu hắn có lời gì không thể nói cho Ngôn Băng Vân nghe.
Phạm Nhàn bày ra vẻ mặt khó xử, tiến gần đến tai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bjyx-doan-ngon-thanh-son-nhat-tru-tan/945366/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.