ác chức năng lá lách và dạ dày của cậu ấy vốn đã yếu. Tai nạn lần này cũng bị kích thích về mặt tâm lý. Nhiều yếu tố dẫn đến viêm dạ dày cấp tính. Sau khi truyền hết chai dịch, chừng nửa tiếng sau, cậu ấy có thể sẽ tỉnh lại”, bác sĩ Lý dừng một chút rồi nói, “Nhưng nhớ … Không được cho cậu ấy uống thuốc linh tinh, truyền dịch trong hai ngày gần như tạm ổn. Ngoài ra, vết thương dưới xương quai xanh của cậu ấy không được chạm nước. Nhắc cậu ấy chú ý khi tắm... “
Bác sĩ Lý là bác sĩ gia đình của nhà họ Vương, nhưng Tiêu Chiến rõ ràng là bị bệnh nhiều hơn Vương Nhất Bác, vì vậy mối quan hệ cá nhân của anh ta với Tiêu Chiến luôn tốt. Tiêu Chiến vừa được đưa về biệt thự, chốc lát tỉnh lại, nói: “Tôi đang mang thai … nhưng đừng nói với Vương Nhất Bác chuyện này. Chú ý khi kê thuốc cho tôi.”
Bác sĩ Lý không biết tại sao lại muốn che giấu chuyện này, nhưng vì bệnh nhân yêu cầu nên phải làm theo, dù sao đây cũng là chuyện của gia đình.
Sau khi dặn dò một chút, bác sĩ Lý rời đi. Ngồi bên giường, Vương Nhất Bác nhìn khuôn mặt gần như tái nhợt đến trong suốt* của Tiêu Chiến, không khỏi tự trách mình, Tiêu Chiến vì hắn mà bị bắt cóc, vết thương dưới xương quai xanh cũng là vì hắn. Bác sĩ nói da anh mỏng, nếu bị thương chắc chắn sẽ để lại sẹo, cho dù sau này khôi phục tốt, ước chừng cũng sẽ để lại sẹo ba bốn phân.
Vương Nhất Bác đưa tay chạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bjyx-danh-nghia-hon-nhan/1011897/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.