Tiêu Chiến không tài nào tự đến Ngự thư phòng được, cả một đường đều nhờ Phạm công công.
Hai ngày trước đã xuất hiện, bây giờ người trong cung cơ bản cũng biết vị Tiêu phi này, ai mà chẳng có mắt nhìn, hiểu rõ thời thế, bắt đầu chuyển sang nịnh nọt lấy lòng, dù trông thấy từ xa cũng đến ân cần thăm hỏi, ngược lại khiến Tiêu Chiến không tự nhiên, tuy nét mặt không thể hiện ra nhưng Phạm công công tinh ý, vừa liếc mắt đã hiểu, mỉm cười nói:
"Tiêu phi nương nương thấy không quen sao? Không cần câu nệ, chuyện như vậy sau này sẽ càng nhiều."
Lời này của ông ta, ý vị thâm trường.
Tiêu Chiến chỉ gật đầu, không hề nhiều lời.
Ngự thư phòng lấp lánh ánh vàng, dải hương xanh lượn lờ trước án thư, bề mặt lư hương khắc ngũ trảo kim long. Việt Đế cầm sổ con, đang chăm chú đọc, nghe Phạm công công báo Tiêu phi đến liền hạ sổ con truyền y tiến vào.
Bên trong không có ai khác. Phạm công công chỉ đứng ngoài cửa, không vào theo.
Tình huống này khiến Tiêu Chiến theo bản năng cảm giác bất an —— hơn nữa, tính ra, đây là lần đầu tiên y và Việt Đế gặp riêng.
Hành lễ xong, Việt Đế nhìn y, nói: "Qua đây."
Hắn đang ngồi ngay ngắn trước án thư, thư phòng lớn như thế, Tiêu Chiến đứng đối diện hắn, cách quá xa, cũng không tiện. Hắn vừa nói vừa lấy thỏi mực, ý bảo Tiêu Chiến sang giúp hắn mài mực.
Tiêu Chiến tuân mệnh tiến lên, đến gần án thư, đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bjyx-chiet-cot/2425391/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.