Sau nửa đêm, trời đổ mưa. Khung cửa sổ màu đỏ thẫm được bao phủ bởi một tầng hơi nước, bên ngoài sắc trời tối sẫm, rèm che nhẹ nhàng lay động. Không lâu sau, một bàn tay khớp xương rõ ràng từ trong vươn ra, có người vén rèm bước xuống giường.
Vương Nhất Bác ngủ không được lâu.
Gần đây xảy ra nhiều chuyện khiến tâm tư hắn rối bời nên càng ngủ ít hơn, điểm này trái ngược hoàn toàn so với Tiêu Chiến.
Kéo rèm che lại, hắn khoác áo choàng ra khỏi phòng.
Nơi ở của Tiêu Chiến thật ra cũng không tệ lắm, dù sao cũng là một chốn trong hoàng cung, nhưng nếu so với cung vàng điện ngọc của phi tần khác lại có vẻ tồi tàn. Vương Nhất Bác đi tới tiền sảnh, kéo một cái ghế, liếc mắt nhìn thấy trên mặt ghế có đôi chỗ vì sử dụng lâu năm mà tróc sơn, hắn nhíu mày nhưng cũng không nói gì, xốc vạt áo lên ngồi xuống.
"Điện hạ." Là giọng của Lý Uy, "Sao người đã dậy rồi?"
Trên bàn có trà đã lạnh, Vương Nhất Bác rót một chén: "Ngủ không được."
Khi ở một mình, gương mặt hắn thường không có biểu cảm gì. Hắn trời sinh có đôi lông mày rậm rạp và đôi mắt lạnh lùng, lúc cười lên trông khá tà ác, lúc không cười lại có vẻ u ám, cả người lúc nào cũng lạnh lẽo. Chén trà trong tay bị hắn xoay qua xoay lại.
Lý Uy hỏi: "Người lại phiền lòng sao?"
"Có hơi."
Thân hình chợt lóe, Lý Uy từ trong bóng tối đi ra.
"Thứ cho thuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bjyx-chiet-cot/2425363/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.