Phương Nhị Phong càng nói về sau, càng khó khống chế lại cảm xúc của mình, nói đến cuối cùng, gần như đã bật khóc, hai chân khẽ run một cái, không chỉ một lần muốn quỳ xuống, nhưng hắn biết, nếu thật sự quỳ xuống cầu xin tha thứ, cha hắn sẽ càng thêm xem thường hắn. Chỉ có thể cưỡng ép nhẫn nại, hy vọng cha hắn có thể hồi tâm chuyển ý, chỉ cần lần này Phương Nhị Phong có thể thoát khỏi sự kiện bị vu oan này, hắn nhất định sẽ không để những tên hỗn đản kia được dễ chịu, hắn muốn những kẻ đắc tội hắn phải trả giá. Phương Chính Cường lúc này nắm chặt quyền đầu đang khẽ run một cái, khi hắn nói ra lời quyết định từ bỏ Phương Nhị Phong, trong lòng rất đau khổ, như thể bị dao cùn cắt thịt, vô cùng đau đớn, nhất là khi nhìn dáng vẻ Phương Nhị Phong cầu xin, hắn đương nhiên hy vọng con trai mình có thể công thành danh toại. Nhưng một đứa con trai thành sự không có, bại sự có thừa như vậy, hắn thật sự là quá mệt mỏi rồi. Lần này, muốn tiêu trừ hết hậu quả nghiêm trọng, đều cần phải tốn rất nhiều tinh lực. Mặc dù có thể lợi dụng cuộc điện thoại Vương Tiểu Mỹ vừa gọi cho hắn để loại bỏ ảnh hưởng bất lợi, nhưng nếu sau này Phương Nhị Phong tái phạm lỗi lầm như vậy, hắn thật sự không có năng lực để lấp đầy nó nữa. Phương Chính Cường trong lòng đang vô cùng dày vò, nhưng khi thấy Phương Nhị Phong nói đến cuối cùng, trong mắt hiện lên hung quang như có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-vuong-bao-tieu-tai-do-thi/5101614/chuong-792.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.