Tô Cuồng nhìn Vương Tiểu Mỹ cất súng đi, nàng lại tự hỏi mình tại sao lại xuất hiện ở đây, trong lòng không khỏi một trận uất ức. Hắn rõ ràng đã an bài tốt tất cả mọi chuyện này cho nàng mà nàng lại không hề hay biết, bây giờ còn truy vấn mình. Bất quá Tô Cuồng dường như nhớ ra điều gì, nói với Vương Tiểu Mỹ:
Vương Tiểu Mỹ, lúc này ngươi thật sự không nên gọi điện thoại cho cục trưởng của các ngươi. Trước tiên ngươi còn chưa xác nhận bên trong có phải là thật sự là bọn cướp hay không, rốt cuộc có bao nhiêu người? Nên đưa ra bố trí như thế nào? Quan trọng nhất là, đây là công lao ngươi phát hiện, nếu như, Phương cục trưởng mang người đến, hắn tuyệt đối sẽ cướp đi công lao của ngươi.
Kỳ thật Tô Cuồng khi nói ra câu nói này liền biết lời mình nói là không đúng, bất kể đứng ở phương diện nào của Vương Tiểu Mỹ, lời hắn nói ra hoàn toàn không có đạo lý đáng nói. Nhưng mà hiện tại hắn chính là muốn Vương Tiểu Mỹ vì lời mình nói mà cảm thấy tức giận, chỉ cần nàng có cảm xúc này là được rồi. Như vậy nàng mới vì hành vi kế tiếp của Phương Chính Cường mà cảm thấy khó chịu, sau đó chạm đến giới hạn của nàng, gây nên sự phản kháng của nàng, đây mới là hiệu quả Tô Cuồng muốn đạt được. Quả nhiên, sau khi Vương Tiểu Mỹ nghe Tô Cuồng nói xong, lập tức trở nên phẫn nộ, nhìn Tô Cuồng nói:
Tô Cuồng đại ca, trước kia ta cảm thấy ngươi là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-vuong-bao-tieu-tai-do-thi/5101613/chuong-791.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.