Trong nháy mắt đó, tôi gần như muốn đập luôn Trương Hải Khách ở trong nước để bắt hắn nói ra hết toàn bộ những chuyện mà hắn đã gạt tôi.
Nhưng lý trí đã áp chế được con tim, chẳng mấy chốc mà tôi đã tỉnh táo trở lại. Tôi mò mẫm từng li từng tí một, thầm thề rằng đời này tôi chưa từng xem xét bất cứ món đồ giả cổ nào cẩn thận như thế này cả, nếu trước đây tôi làm thế thì Ngô Sơn Cư có mà đã phát đạt từ lâu.
Đây đúng là một ký hiệu, thế nhưng cũng không phải là của người Trương gia để lại. Chắc do phải hành động tách biệt với Muộn Du Bình nên tôi sinh ra nhiều áp lực khiến bản thân gặp ảo giác.
Tôi lắc đầu, cố gắng gạt bỏ suy nghĩ này đi. Đây là một câu được tạo thành từ các chữ cái, còn nội dung cụ thể là gì, chỉ sờ bằng tay thôi thì không thể nào biết được.
Khi ở dưới nước, uy lực của dao găm gặp trở ngại không thể nào phát huy hết khả năng của mình, con bánh tông lại lui về chỗ khe hở kia. Tôi đè chặt bả vai, may mà miệng vết thương không sâu. Trương Hải Khách ngậm chặt ống khí oxy, bơi tới chỗ khe hở mò mẫm một chút. Khi hắn mở bàn tay ra, trên tay hắn dính đầy chất gì đó màu trắng giống như tơ nhện.
Có vẻ như là chúng tôi đã bơi tới đáy địa cung chỗ quan tài chứa xác dê. Tôi có chút khó khăn cởi lớp màng chân vịt ra, sau đó nhét chúng vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-ta-ha-xu-tuong-tu/2567480/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.