Anh buông tay ra, dường như rất nghi hoặc, véo véo chỗ tiếp giáp giữa cằm và cổ tôi, sau đó nói: "Đi theo tôi."
Tôi dập đuốc, đi theo sát phía sau lưng anh. Việc bỗng nhiên gặp lại Muộn Du Bình ở chỗ này không làm tôi ngạc nhiên và bất ngờ nhiều cho lắm, thế nhưng có thể gặp lại được anh cũng khiến tôi cảm thấy yên tâm hơn.
Dựa trên kinh nghiệm từ trước tới nay của tôi, sự cố ngoài ý muốn có thể xảy ra bất cứ lúc nào trong đấu, cần rất nhiều sức người, sức của để có thể giữ mọi thứ nằm trong tầm kiểm soát, thông tin tôi có hiện giờ hiển nhiên là không nhiều bằng anh.
Nghĩ đến đây tôi liền dừng lại, Muộn Du Bình đi được vài bước, sau đó quay đầu lại nhìn tôi. Tôi nói: "Chuyện này rốt cuộc là sao, anh đang giấu giếm tôi chuyện gì đó có đúng không?"
Anh chỉ nhìn tôi mà không nói gì. Lúc này tôi mới phát hiện ra, hô hấp của anh đang rất hỗn loạn. Nếu là bình thường, động tác di chuyển của anh sẽ không lớn như vậy. Tình trạng của Muộn Du Bình khi ở trên mặt đất và dưới mặt đất rất khác biệt, dù có ở chung một chỗ với tôi hay là Bàn Tử đi chăng nữa, anh cũng sẽ không bao giờ dễ dàng mất cảnh giác như vậy.
Tôi sải bước đến chỗ anh, nắm lấy cánh tay anh, sau đó ấn vào chỗ anh thường hay lấy máu. Muộn Du Bình bỗng nhúc nhích, nắm lấy tay của tôi rồi nói: "Không phải chỗ này."
Nói xong anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-ta-ha-xu-tuong-tu/2567478/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.