Đứa nhỏ đồ đệ kia không được vài ngày lại chạy đến nhà quỷ không còn hình bóng. Thật sự là càng ngày càng không nghe lời. Lão Trương tức giận vô cùng, mang theo nhành mây đi bắt người.
Nhưng mới chạy chưa được vài bước, lại dừng lại, ảo não ném nhành mây đi, thở dài nặng nề. Ánh nắng chiều trải dài phía chân trời tựa như một bức tranh thủy mặc, hiện lên ưu thương giống như thời gian đi qua không cách nào vãn hồi.
Nếu đã mất, nên tan….
Lão Trương chắp tay sau lưng, lắc lắc đầu, chậm rãi đi về phía nhà quỷ.
Mười năm trước lần đầu gặp gỡ đồ đệ kia, nó vẫn là một tiểu quỷ bẩn thỉu, mất trí nhớ, cũng không có chỗ nương tựa. Lão Trương thương hại nó, giữ nó lại bên người, lúc đầu nghĩ rằng cho mình làm bạn, phụng dưỡng tuổi già, nhưng chưa từng nghĩ đến, vận mệnh trêu ngươi. Thì ra lúc mới gặp đồ đệ, “Phải trở về” trong miệng nó thì ra là có ý tứ này.
Trở về, phải trở về, cho dù mất trí nhớ, cho dù…
Lão Trương chậm rãi đẩy ra cửa lớn của nhà quỷ, đi vào.
Lúc này sắc trời mờ tối, trăng lưỡi liềm treo trên ngọn cây. Trong phòng không có đèn, cảnh vật mơ hồ.
Quái vật đứng trước mặt đồ đệ, tay run rẩy nắm trong tay sô cô la đã mốc meo.
“A Tứ, cậu đã về.”
Giọng nói giống như lưỡi dao cùn, thì thào, rin rít, giống như cổ họng bị phá, không giữ được hơi.
Sau lưng đồ đệ dính chặt bức tường,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-quy-thu/2102529/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.