Trưởng Công chúa đã trốn nhà đi thì Thi Nhiêu không thể không ở nhà để bên cạnh ba mẹ và bà nội đang chịu đả kích, vì thế cũng quên mất chuyện mình đang làm phía trước.
Mãi qua vài ngày cô mới vô tình gặp Cảnh Lạc ở công ty, thấy cô ta không còn dáng vẻ chảnh chọe và khoe khoang nữa mà thay vào đó là sự tiều tụy mới cảm giác không đúng chỗ nào.
"Chị chỉ mới vài ngày không đến công ty mà đã xảy ra chuyện gì? Nhìn cô ta không giống trước nha."
Tiểu Diêu liếc mắt qua người đại diện đang cùng Cảnh Lạc đi ra ngoài thì mờ mịt lắc đầu.
"Đâu có xảy ra chuyện lớn gì, nhưng mà hình như vài ngày trước Cảnh Lạc có ghé qua văn phòng của Đường tổng, sau đó khóc lóc chạy ra ngoài."
????!
Kích thích đến vậy sao!
Thi Nhiêu nhướng mày, tính toán sẽ đến văn phòng Đường Tỉ trước rồi mới quay về phòng làm việc.
Đến trước cửa văn phòng chỉ gõ gõ vài cái rồi lập tức đi vào, gần đây Đường gia có lẽ cũng không ổn lắm, Đường Vận Mai có thể làm cho chính con gái ruột của mình phải trốn đi thì anh trai, chị dâu hay cháu trai chắc cũng chẳng nghe được lời gì hay.
"Đường tổng, gần đây vẫn ổn chứ?"
"Cô lại muốn nói cái gì?"
"Anh yên tâm đi, tôi không có hứng thú với chuyện gia đình anh, dù sao Tạ gia cũng chẳng yên bình gì cho lắm. Tới đây chỉ là muốn hỏi về chuyện của Cảnh Lạc thôi, nghe nói vài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-giam-nho/3223352/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.