Lưu thẩm lại càng bận rộn hơn:
"Mao Ni à, chuyện nhà họ Tống một lúc cưới hai vợ là thật hay giả thế? Ngoài kia có phải Tống gia đón dâu về rồi không?"
Ta lắc đầu, giả vờ như không biết: "Thẩm ơi, thẩm se trúng tóc cháu rồi kìa."
Lưu thẩm giật mình, vội rụt tay lại:
"Mao Ni à, xong rồi đấy, cháu mau trang điểm đi, thẩm ra ngoài xem giúp cháu thế nào."
Nói đoạn, chưa đợi ta kịp trả lời, bà ấy đã chạy biến đi đâu mất.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé! Ta tỉ mỉ kẻ lại đôi lông mày lá liễu, dặm thêm phấn hồng, khoác lên bộ đại hồng giá y rồi bước ra cửa.
Từ phía sau đám đông, ta nhìn thấy Tống T.ử Thanh đang ngồi trên con tuấn mã cao lớn, dáng vẻ ý khí phong phát, chí khí hào hùng.
Theo sau là một chiếc kiệu hoa bốn người khiêng, thân kiệu kết lụa đỏ, dập dềnh lắc lư, trông thật chướng mắt.
Người và kiệu đi ngang qua cửa nhà ta nhưng không hề dừng lại, đi thẳng vào Tống gia. Trái tim đang treo lơ lửng của cha ta, cuối cùng cũng hoàn toàn nguội lạnh.
Các thẩm hàng xóm cũng bàn tán xôn xao:
"Ơ, sao đi thẳng thế? Chẳng phải đến đón con bé Mao Ni nhà họ Bạch sao?"
"Trong kiệu hình như có tân nương rồi, ta nhìn thấy đôi giày thêu bên trong kìa."
"Chuyện này là thế nào? Chẳng phải bảo cưới cả hai sao? Sao người kia lại được vào cửa trước?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-dich/5268153/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.