Dù là gả con gái không bận rộn như cưới vợ nhưng cha ta vẫn chuẩn bị đồ đạc không thiếu thứ gì.
Bàn trang điểm, tủ quần áo, hòm gỗ long não... đủ cả, xếp thành một hàng dài ngoài sân.
Cha còn định đi gọi người khiêng cái giá treo áo thêu vân mây ra, nhưng ta giữ tay cha lại, lắc đầu:
"Không cần khiêng nữa đâu, dù con lấy chồng nhưng con không bước chân ra khỏi cửa nhà họ Bạch đâu."
"Thế chẳng phải là ở rể sao? Tiểu t.ử Tống gia chịu đồng ý à?" Cha không hiểu chuyện gì, ta nắm tay ông mở cửa ra.
Ngoài cửa, chàng thiếu niên khoác trên mình bộ quần áo mới, hắn tư bừng bừng, nét mặt tươi cười:
"Hoán Thanh cô nương, ta đến cướp dâu đây!"
Rầm!
Cha ta bị ngưỡng cửa làm cho vấp ngã một cú đau điếng, ngã nhào xuống đất, nửa ngày sau mới run rẩy chỉ tay vào hắn hỏi:
“ Ngươi... ngươi nói cái gì?"
Có lẽ vì chuyện cướp dâu quá mức kinh thiên động địa, không đợi chàng thiếu niên nói hết lời, cha ta đã vớ ngay cái chổi lớn sau cửa đ.á.n.h đuổi hắn đi.
"Con gái ta đã hứa hôn cho nhà họ Tống ở Ký Châu, Tống công t.ử văn chương xuất chúng, sắp tới sẽ lên kinh ứng thí, con gái ta tương lai làm quan phu nhân đấy, cái đồ lưu manh nhà ngươi muốn trèo cao cũng phải xem đây là chỗ nào chứ!"
Chàng thiếu niên bị đ.á.n.h cho chật vật nhưng vẫn kiên trì thực hiện kế hoạch cướp dâu đến cùng:
"Ông chỉ biết gả Hoán Thanh cô nương cho người đọc sách, nhưng đã bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-dich/5268152/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.