Còn nhớ trước khi đưa raquyết định cuối cùng sẽ báo danh vào trường cấp 3 nào, tôi từng đến tìmcô giáo chủ nhiệm năm lớp 6 người rất quý tôi tham khảo ý kiến của cô.
Cô nói, “thế phải xem em muốn làm đầy tớ đứa khôn hay muốn làm thầy đứa dại.”
Câu nói của cô giáo đánh ngay vào chỗ yếu nhất trong lòng tôi.Tôi có sự kiêu ngạo của mình, tôi không muốn làm đầy tớ đứa khôn, vì vậy tôi không hề do dự khi lựa chọn bỏ qua trường số 1.
Nhưng ngày nay ở trong lớp học này, tôi vẫn cứ trở thành đầy tớđứa khôn. Nhưng trước tôi kiêu ngạo thế nào giờ tôi vẫn thế đó, tôikhông muốn bị chuyển xuống lớp bình thường, dù rằng trong lớp tôi thựcsự có người làm như vậy.
Tôi không bằng lòng, tôi không cam tâm. Học kỳ mới bắt đầu, tôi âm thầm hạ một quyết tâm.
Trong giờ học, mặc dù vẫn khó duy trì trạng thái tập trung tinhthần cao độ, tôi ép buộc chính mình không được phép ‘tâm hồn treo ngượccành cây’, cho dù không nghe giảng nổi cũng phải đọc sách tự học, làmbài tập có liên quan, hết giờ học đi tìm bạn học bổ sung bài giảng chépthiếu vào vở ghi. Giờ tự học buổi tối, tôi không ngọ nguậy khắp nơi nóichuyện riêng, im lặng quy cũ ngồi làm bài tập của mình. Chuông tan họcvang lên cũng không đùa nhau ầm ĩ nữa, mà tranh thủ thời gian đi hỏi bạn học khác những chỗ chưa hiểu.
Không có bao nhiêu người nhận ra sự thay đổi của tôi, suy chocùng trong lớp này vẫn còn rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-dam-la-dieu-hanh-phuc-nhat/1925410/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.