Kỳ kiểm tra hàng tháng lần cuối trước khi phân ban đã đến.
Tôi được xếp ngồi hàng đầu phòng thi số 2, lúc ngoảnh đầu nhìn các bạn học phía sau, cuối cùng cũng cảm nhận được thế nào là “cuộc đời dâu bể”.
Đại bộ phận học sinh có mặt ở phòng thi này hầu hết đến từ hai lớp Thực nghiệm, chỉ có ba người từ lớp khác đến, đã thế còn bị sắp xếp ngồi vào ba góc riêng biệt. Làm sao tôi biết các bạn ấy không học lớp Thực nghiệm? Bởi vì từ lúc đặt chân vào lớp, các bạn ấy cực kỳ yên tĩnh, đối lập mạnh mẽ với sự ồn ào náo nhiệt chung quanh. Ở đây các bạn ấy không có người quen, nói cách khác, không ai quen các bạn ấy, cho nên ngay cả việc cơ bản như chào hỏi cũng có thể trực tiếp bỏ qua. Các bạn ấy không hề ngẩng lên, cúi đầu cặm cụi đọc sách, cũng chỉ có ba bạn ấy, giờ phút này vẫn còn đọc sách, cũng chỉ có ba bạn ấy không phải học sinh lớp Thực nghiệm.
Tôi quay đầu lên không nhìn bất kỳ ai nữa, lần sau, ai biết ba bạn ấy liệu có xuất hiện ở đây nữa hay không? Đương nhiên, đây không phải điều tôi nên quan tâm, điều tôi nên quan tâm là, lần sau tôi sẽ ngồi ở đâu.
……
Khi bài thi môn cuối cùng được thu lại đặt trên bàn giáo viên, tôi thở một hơi dài nhẹ nhõm. Dù ba ngày thi không phải đi học, có điều theo tôi thấy, so với đi học độ khó còn cao hơn gấp 100 lần. Tay cầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-dam-la-dieu-hanh-phuc-nhat/1925393/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.