Nhờ kỳ kiểm tra tháng lần trước phát huy vượt xa trình độ bình thường, lần thi cuối kỳ này tôi vô cùng vinh dự được xếp vào phòng thi số 1, dù rằng chỉ ngồi ở hàng thứ 2 đếm ngược từ dưới lên mà thôi.
Những bạn học có mặt ở phòng thi số 1 đều là thành phần tinh anh của khối lớp 10, toàn bộ đều là những học sinh của lớp thực nghiệm, hoàn toàn không có sự xuất hiện của người ngoài, có thể gọi đây là lãnh địa của những “người tuyệt đối”. Đối với những học sinh ưu tú này mà nói, nơi đây chính là cung điện riêng mà các cậu ấy luôn hướng tới.
“Cá, lâu không gặp nha, sao cậu không qua tòa nhà hệ B thăm mình hả?” Đàm Kiện ngồi ở vị trí nằm trên một đường chéo phía đối diện tôi.
“Mình ở tầng 2 tòa nhà A, cậu ở tầng 3 tòa nhà B, xa kinh, ai thèm đi? Khó khăn lắm leo lên đến nơi chuông vào học cũng vang lên rồi.” Thực ra, tôi muốn nói là, việc gì mình phải đi thăm cậu?
“Không phải chứ, ngày nào Kiệt không chạy sang đó?” Đàm Kiện mờ ám nói. Cậu ấy rảnh rỗi hơn mình, chân dài hơn mình đấy, đã được chưa?
“Cậu nhất định ép mình phải nói à? Được, mình nói, không có việc gì sao mình phải qua tìm cậu làm gì? Xa xôi thế, hai đứa mình lại đâu thân thiết gì.” Tự cậu gõ cửa đòi “hành” ăn đấy nhé, tiểu thư mình trước giờ vốn làm người lương thiện lắm.
Thực ra dù việc chia lớp được tổ chức thế nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-dam-la-dieu-hanh-phuc-nhat/1925389/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.