Buổi tối, gió to thét gào.
Bình Cửu đi dọc theo ngói nóc nhà. Theo tiếng vang nho nhỏ phát ra lúc nãy mà đoán, ước chừng đối phương ở xung quanh phòng ngủ Thụy Vương, lúc này lại không có động tĩnh, có ai không có tật mà giật mình chạy chứ?
Có điều canh ba nửa đêm, e không phải chuyện tốt đẹp gì.
Bình Cửu đứng trên mái ngói, suy tư chốc lát. Bỗng nhiên, hắn thoáng nhìn thấy cách đó không xa, có một bóng người mặc trang phục đi đêm di động. Bình Cửu nhăn mày, lao ngay về phía bóng người kia.
Lúc sắp tiếp cận đối phương, người kia bỗng quay mặt, lao đến đánh với Bình Cửu.
Bình Cửu cũng vào lúc then chốt này mà đi chuyển bước chân, phá giải chiêu thức đối phương, người đối diện sững sờ “Hả? ”
Hóa ra, bóng người “lén lút” này là Lưu Hồng.
Lưu Hồng lại cất lời trước: “Bình huynh đệ, sao lại là ngươi?”
Bình Cửu cũng hơi ngạc nhiên: “Lưu huynh, huynh…? ”
Lưu Hồng lúng túng, cười nói: “Đúng rồi, vừa rồi ngủ không được, chợt nghe nóc nhà có tiếng vang, sợ có kẻ xấu đánh lén vương gia nên huynh mới lên đây kiểm tra. Không ngờ là Bình đệ, không biết nửa đêm canh ba Bình Cửu ở đây làm gì?”
Bình Cửu cũng cười đáp lại: “Tại hạ cũng nghe có tiếng vang, nên lên xem. Nói vậy, tiếng động Lưu huynh nghe được và đệ nghe được là cùng một người rồi.”
Sắc mặt Lưu Hồng nghiêm nghị, có phần lo lắng nói: “Nói vậy, e rằng lúc chúng ta đánh nhau, người kia đã chạy mất. Việc này rất nghiêm trọng, vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-cuu/154378/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.