Tiêu Tiêu bái ở trong lòng Lâm Tiểu Trúc khóc lóc một trận mới lau nước mắt, ngồi thẳng người, thấp giọng hỏi” Tiểu Trúc, ngươi sao lại ở đây ? sao lại thành sư phụ điểm tâm của Lưu ký ? Viên Dương ca ca đâu ?”
Lâm Tiểu Trúc há miệng thở dốc, nhìn Tiêu Tiêu, không biết nên giải thích với nàng tình hình của mình và Viên Thiên Dã thế nào, hồi lâu mới nói” hắn trở lại Bắc Yến, nói muốn cưới Dật vương phi do thái hậu an bài cho hắn, ta và hắn ầm ỹ một trận rồi chạy tới đây, không biết hắn hiện giờ thế nào ?”
Tiêu Tiêu khẽ nhếch miệng, nhìn Lâm Tiểu Trúc, hồi lâu không lên tiếng, cuối cùng ánh mắt mờ mịt nhìn phía trước bị toa xe ngăn cách, hồi lâu mới thở dài nói” nam nhân, không có ai tốt” tình thâm ý trọng như Viên Dương cũng cô phụ Lâm Tiểu Trúc, thế gian này còn có tình cảm nào bền chắc ?
Lâm Tiểu Trúc im lặng, cũng đưa mắt nhìn toa xe đến ngẩn người. Rời khỏi Bắc Yến đã bốn tháng, không biết trong khoảng thời gian này Viên Thiên Dã thế nào.
“Ngươi. . . có nghe được tin tức gì không ? Viên Dương thực sự thành thân sao ?” Trầm mặc một lát, Lâm Tiểu Trúc vẫn lên tiếng. Ở nơi này bốn tháng, nàng chưa từng hỏi thăm tin tức của hắn. Một là thân phận của nàng hiện tại không có cách để hỏi thăm, hai là nàng sợ hãi. Lúc nàn rời đi, tự cho là hiểu được ý của Viên Thiên Dã, vì nàng là yếu điểm của hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/biet-vi-ky/3162663/chuong-292.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.