Đường Viễn Ninh nhìn biểu huynh mặc cẩm bào ngọc đái đi phía trước, bộdáng ngọc thụ lâm phong lúc nào cũng phe phẩy chiết phiến giờ hai tayxách hai cái bình, nhìn thế nào cũng thấy có chút buồn cười. Hơn nữa,trong tình huống băng thiên tuyết địa thế này, đi đường thôi cũng đãthấy lạnh, còn mang theo hai cái vò đựng tuyết lạnh như băng nữa, ngóntay không đông cứng mới là lạ. Hắn chán sống rồi sao ?
Lâm Tiểu Trúc nhìn bộ dáng không tình nguyện của hắn nói” Đường công tử, hai cái bình này, để Tiểu Trúc mang đi” nói xong hướng Viên Thập ra hiệu.
Hiện giờ Lâm Tiểu Trúc đã hoàn toàn hiểu rõ tình cảnh của mình, khôngcảm thấy bất bình giai cấp nữa, như vậy chỉ thiệt cho bản thân mình. Đối với vị này, phải dùng mưu. Nếu Viên Thiên Dã đã đưa nàng rời núi, chonàng ăn no mặc ấm, còn cho nàng học trù nghệ, nàng cảm thấy mình cónghĩa vụ làm tốt bổn phận của mình. Ở thời đại cấp bậc sâm nghiêm, đểhai công tử phong độ ngời ngời vứt bỏ thân phận mà giúp hạ nhân làm việc là chuyện không thể. Viên Thiên Dã tự mình mang bình, nàng đã thấyngoài ý muốn cũng rất cảm động nhưng không dám nghĩ Đường Viễn Ninh cũng sẽ làm vậy.
Viên Thập thấy công tử tự mình mang bình, hẳn làkhông muốn để Lâm Tiểu Trúc mệt, hắn làm sao dám để nàng làm việc” haylà để ta mang mấy thứ này về, sau đó sẽ lên núi thu thập tùng tuyết”
“Thôi đi, các ngươi mau đi thu thập đi, lát nữa chúng ta còn dùng đểpha trà a”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/biet-vi-ky/3162285/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.