“Đậu hủ rau xanh cũng được đi, dù sao cũng không muốn làm ăn mày nên đànhchấp nhận, nhưng thịt heo thì người có tiền không ai ăn, ta cũng ănkhông quen” lão đầu nhi cũng theo nàng đi vào, miệng lầm bà lầm bầm
Lâm Tiểu Trúc vừa bực vừa buồn cười, nàng nhớ tới chuyện Tô Đông Pha bịbiếm đến Hoàng Châu, từng làm thơ rằng “Hoàng Châu có thịt heo, bị xemnhư cặn bã, người giàu không chịu ăn, người nghèo không biết nấu. Biếtcách làm lại chính là mỹ vị”. Thịt heo ở thời cổ đại không được xemtrọng, bởi vì bọn họ cho rằng heo, chó là động vật dơ bẩn cho nên thịtcủa chúng cũng vậy, chủ yếu chỉ ăn thịt dê, thịt trâu. Nhưng trâu lại là công cụ sản xuất nông nghiệp chủ yếu, không được giết hại, ngay cả thời Tống thịnh vượng cũng hạ lệnh cấm sát, còn thu thuế thịt trâu bò. Mãiđến thời Thanh, lệnh cấm giết trâu bò càng nghiêm khắc hơn, mà khí hậucùng điều kiện sinh trưởng lại khó khăn, cho nên lượng trâu bò nuôi được rất ít, khi đó thịt heo mới có chút địa vị, có thể có mặt trên bàntiệc.
Tuy không biết mình đang ở triều đại nào, nhưng kiếp trướcvốn là bình dân, ăn thịt heo mà lớn lên nên Lâm Tiểu Trúc rấy có cảmtình với thịt heo, lập tức trừng mắt biện hộ cho con cháu Trư Bát Giới“thịt heo thì làm sao? Toàn thân nói đều có thể chế biến thành món ănah. Thịt đông pha, sườn chua ngọt, chân giò kho tàu, ba rọi rang cháycạnh hoặc nấu khâu nhục, bao tử khía nước dừa….” đọc một hơi các món ăn, cuối cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/biet-vi-ky/3162184/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.