Đánh nhau xong một trận, ngày hôm sau mới gọi là đau ê ẩm. Đồng hồ báo thức reo xong rồi mà tôi vẫn nằm lì trên giường, không muốn dậy nhưng nghĩ xuống nhà muộn kiểu gì cũng bị mẹ chồng cằn nhằn, thế nên cuối cùng vẫn phải uể oải lết xác đi xuống.
Mỗi tội, hôm nay chẳng hiểu mặt trời mọc đằng tây hay sao mà thái độ của mẹ chồng tôi khác hẳn mọi lần, vừa thấy mặt tôi đi xuống đã nói:
– Sao không ngủ thêm một lúc nữa đi. Dậy sớm làm gì?
Tôi tỉnh cả ngủ, cứ nghĩ bà đang nói mát mình nên lại giở trò nói dối:
– Nãy con thấy cái áo anh Thành bị nhăn nên tranh thủ là lại để anh ấy có cái mặc đi làm, thế nên mới xuống muộn mẹ ạ.
– Bình thường 7h nó mới đi làm, cứ ngủ thêm một lúc rồi tý nữa dậy là cho nó cũng được.
– …
Nói đến đây, bà hình như có hơi ngượng nên quay đi chỗ khác, khẽ hắng giọng:
– Hôm qua chắc mệt rồi còn gì, ngủ thêm đi cho lại sức.
– À… con không sao đâu, vẫn khỏe re ấy mà. Hôm qua mẹ về lúc mấy giờ? Mấy anh công an kia có nói gì mẹ không?
– Không, chỉ bảo viết tường trình thôi. Nhưng tôi có viết luôn một cái đơn tố cáo mấy thằng ăn trộm kia rồi. Thấy họ bảo nhận đơn, xong còn hỏi cung rồi điều tra gì đấy. Khi nào cần thì gọi tôi lên làm việc thêm lần nữa để lấy bằng chứng.
– Vâng, hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/biet-truoc-se-vo-tan/2557299/chuong-19.html