Sáng sớm thức dậy trên chiếc giường của mình, Loan uể oãi bước vào làm vệ sinh cá nhân rồi chuản bị đi học. Mới mở cửa cô đã thấy Bảo đang ưu tư trước phòng mình nhìn ra phía vườn hoa
-Bảo
Cô cất tiếng gọi, anh không quay lại. Cô lại bắt đầu nhìn kĩ vào mặt anh. Lấy tay lên vuốt nhẹ
-A!!- Anh la nhẹ
-Cậu... chuyện xảy ra vậy, sao lại bị đánh tơi bời thế này - Loan lo lắng hỏi
-Cậu... mình...
-Vào đây, để mình che đi những vết thương
Nói rồi Loan kéo Bảo vào bên trong. Cô makup lại cho anh. Rất hoàn hảo, anh đã không còn thấy những vết thâm tím trên mặt anh nữa
-Cậu làm sao hay vậy??? Không còn thấy gì nữa
-Mẹ mình dạy lại cho mình đó
-Bà ấy tài thật
-Cảm ơn cậu đã khen
Rồi hai người cùng nhau đến trường. Bước ra khỏi cổng thấy Ngọc và Minh đang ở đó
-Hai cậu...
-Hạ tay xuống đi cậu ấy chỉ có việc nhờ nên qua nhà mình sớm thôi
Loan chợp lấy ngón tay đang chỉ về hướng mình của Ngọc. Cô bĩu môi
-Đi thôi- Minh lên tiếng cười cười khì với Ngọc
-Cười cái gì!! Hứ!
Ngọc khoanh tay bỏ đi trước và thế là Minh theo sau để tạt nước hạ hỏa cho cô nàng này
Đi ngang qua công viên, họ ghé vào một quầy ăn nhanh để ăn sáng. Một bàn tay chạm lên vai Loan
-Gì Miểu?? Có chuyện gì vậy???- Loan thắc mắc hỏi
-Ngồi đây đi con
Cả bọn ngồi xuống hàng ghế. Loan thì cứ nhìn chằm chằm khoảng trống trên đầu của Gì Miểu. Có một cái vong, nó đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/biet-thu-ma-am/64601/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.