Tin biến thái, loại ý tưởng suốt đời này đương nhiên chỉ là lời vô căn cứ.
Sở dĩ Tô Bắc kiên trì cõng biến thái đi theo phương hướng anh chỉ, nguyên nhân duy nhất chính là biến thái sẽ không đem mạng nhỏ của mình ra đùa giỡn.
Cõng một người đàn ông đi trong rừng.
Trông rất chật vật.
May mắn mấy tháng gần đây cậu vẫn kiên trì rèn luyện, tố chất thân thể bây giờ cơ bản không thể so sánh với thân thể văn nhược trước kia.
Nhưng dù vậy, cũng mệt muốn chết!
Hai chân Tô Bắc run lên, chỉ dựa vào ý chí chống đỡ.
Cậu hả miệng, không khí giống như dao nhỏ xuyên qua cổ họng, khí quản và lá phổi.
Ngay cả động tác nuốt nước miếng đơn giản cũng gian nan vô cùng.
Biến thái gục dựa đầu trên bả vai của cậu.
Còn nơi tiếp xúc của hai người, đã sớm bị máu tươi nhiễm đỏ một mảnh.
Tô Bắc xoay đầu, liếc nhìn biến thái một cái.
Anh nhắm mắt lại, lông mi rất dài, nhưng không cong.
Màu môi nhạt như nước, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, ngay cả hô hấp cũng như có như không.
Tô Bắc đẩy thân thể đang trượt dần xuống của anh lên, không tiếp tục suy nghĩ khoảng thời gian biến thái có thể chống đỡ.
Không biết đã đi bao lâu.
Càng về sau, Tô Bắc không còn khái niệm về thời gian.
Chỉ biết một mực đi về phương hướng đó.
Chân chết lặng, người cũng chết lặng, mà chết lặng cũng tốt, chỉ dựa vào quán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113041/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.