Thẩm lão gia hướng Tô Bắc vẫy vẫy tay.
Tô Bắc chần chờ chốc lát, sau đó, cậu nhấc chân đi về phía Thẩm lão gia.
Ánh mắt biến thái vẫn bình tĩnh vô ba như cũ, tay anh khoác lên ghế vịn.
Tô Bắc để ý thấy, chiếc ghế dựa kia được tạo hình theo phong cách cổ xưa.
Trên ghế chạm rỗng điêu khắc hình một rồng hai sừng, bên dưới còn lót đệm mềm. Gấm thêu có hơi cũ, để chung với chuôi ghế dựa ngược lại rất vừa vặn, trông càng thêm hợp nhau.
Thẩm lão gia nắm chặt tay Tô Bắc, kéo cậu tới đứng kế bên.
“Tôi và vị Tiêu tiên sinh này có chuyện muốn nói, cậu đứng đây đợi.” Nói xong, Thẩm lão gia giống như bậc trưởng bối hiền lành, vỗ vỗ mu bàn tay trấn an Tô Bắc.
Tô Bắc nhẹ giọng đáp ứng, “Ừm.”
“Xin Tiêu tiên sinh hãy suy nghĩ một chút về lời đề nghị của tôi.” Thẩm lão gia trầm giọng nói.
Khóe miệng biến thái nhếch lên một độ cung thật nhỏ, anh vươn tay, nhẹ nhàng vỗ vỗ cổ vài cái.
“Rừng già thì cay.” Biến thái cười nói, “Ngay cả tâm can bảo bối tiểu Bắc cũng bị ông bắt tới, vậy tất nhiên đều do ông định đoạt.”
Trên trán Tô Bắc bạo gân xanh.
Loại khẩu khí ngả ngớn, ngữ điệu như không sao cả.
Biến thái quả nhiên còn mang thù mà.
Tô Bắc tuyệt đối không thừa nhận, vào lúc nghe thấy câu ‘Tâm can bảo bối’ từ trong miệng biến thái, trái tim cậu đập thật nhanh.
Dụng ý Thẩm lão gia, từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113040/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.