Cậu không nên quá tin tưởng Lôi Thiên, hiện tại toàn thân Tô Bắc tê liệt, lúc tỉnh lại thì không thể động đậy.
Vì nghĩ Lôi Thiên nhất định có thực quyền trong giới cảnh sát, kinh nghiệm phong phú, lực uy hiếp cũng lớn, thế nên Tô Bắc không đề phòng.
Tối hôm qua, cậu thương lượng rằng muốn đi theo hắn, cho dù xuất hiện vấn đề khiến hai người tách riêng ra, thì ít nhất cũng phải để cậu ở phòng nghỉ cảnh sát.
Lôi Thiên thì không đồng ý lời đề nghị này, hắn cho rằng cậu hoàn toàn an toàn khi ở nhà hắn.
Hệ số an toàn nơi này không kém cục cảnh sát là bao, chỉ cần cẩn thận thì sẽ không xảy ra ngã rẽ [tình huống xấu] nào khác.
Vốn khi ở nhờ tại nhà Lôi Thiên, Tô Bắc cũng coi là mặt dày rồi.
Nếu tiếp tục kiên trì tạo thêm phiền toái cho đối phương, cậu trông như cố tình gây sự.
Cho nên khi Lôi Thiên phản đối, Tô Bắc cũng không tiếp tục kiên trì.
Một lát sau, Tô Bắc cảm thấy cửa bị nhẹ nhàng đẩy ra.
Một người đàn ông rón ra rón rén bước tới.
Tiếp, thân thể mềm nhũn bị người đàn ông chế trụ, gã dùng khuỷu tay nâng cậu dậy.
Thuốc bị người ta hạ chỉ khiến thân thể bị mất khống chế, nhưng không ảnh hưởng tới thần trí.
Cho nên nhất cử nhất động của đối phương, Tô Bắc đều biết.
Người đàn ông này thoải mái đem cậu ra khỏi tòa nhà như nơi không người.
Đi khoảng mấy chục thước, người đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113016/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.