Trốn thì trốn, nhưng không thể cứ trốn một cách vô mục đích vô thời hạn.
Con chuột chạy vào cống nước, kết quả từ nay về sau không thể quay trở lại cuộc sống bên ngoài, đây là kết cục mà bất cứ người bình thường nào cũng không muốn.
Tô Bắc trước mặt Chu Phỉ Thạch tỏ vẻ kiên cường, nói muốn tự mình nghĩ biện pháp.
Thái độ nghiêm nghị không sợ, ánh mắt uy vũ quật cường, nhưng thật ra trong lòng cậu rất để tâm.
Cho nên khi Chu Phỉ Thạch đưa ra một hai ba lời đề nghị, vẻ mặt Tô Bắc tuy rằng đầy khinh thường, nhưng lỗ tai vẫn cẩn thận lắng nghe.
Tô Bắc nhìn vẻ mặt ảm đạm của Chu phỉ Thạch.
Tuấn mỹ xuất chúng, môi hồng răng trắng, cả người thiếu niên giống như tỏa sáng, trong mắt hắc bạch phân minh* có vài tơ máu hồng.
(*) tốt xấu rõ ràng.
“Tôi sẽ mau chóng giải quyết mọi chuyện.” Chu Phỉ Thạch gằn từng chữ, phá lệ trịnh trọng nói.
“Tốt nhất là vậy…” Tô Bắc rõ ràng muốn nói lời dễ nghe, ít nhất cũng là cổ vũ, không cứng ngắc cũng không lạnh lùng, nhưng khi thốt ra lại là một câu như vậy.
Như vậy cũng tốt, đau dài không bằng đau ngắn.
Từ trước đến giờ, Chu Phỉ Thạch đối với cậu tốt lắm, vì cậu suy nghĩ, cũng giúp cậu rất nhiều.
Tô Bắc cảm thấy, bản thân mình trong chuyện này không nên tiếp tục lợi dụng y.
Lưu loát rõ ràng, triệt để chặt đứt tình cảm ái muội của Chu Phỉ Thạch dành cho cậu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113015/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.