Cả hai cùng nhau ngã trên đất.
Mặt đối mặt, khoảng cách ngắn đến mức có thể nghe thấy hô hấp của đối phương, Tô Bắc bị cận thị nhẹ, cậu nhìn thiếu niên ở dưới thân mình, lông mi tên này rất dài, mắt to cuốn hút.
Tô Bắc lấy tay chống lên đất, chậm rãi đứng lên.
Vừa nãy thiếu niên này cố tình đưa chân định làm cậu vấp té, lại gieo gió gặt bão.
Ánh mắt hai người trên không trung giao nhau, tựa hồ có thể nghe thấy một tiếng “đùng” vang lên lúc va chạm vào.
Thoạt nhìn người tên Chu Phỉ Thạch này cũng thực chán ghét Tô Bắc, tốt lắm, vừa vặn cũng giống như cậu. Tô Bắc liếc nhìn y một cái, lạnh lùng nói: “Lần tới đừng làm chuyện ngây thơ như vậy nữa.”
Khuôn mặt tuấn mĩ của Chu Phỉ Thạch đỏ ửng, có điểm thẹn quá thành giận.
Y đẩy Tô Bắc đang đứng trước mặt, hừ lạnh một tiếng, vào buồng vệ sinh.
“Rầm” một tiếng, cửa phòng vệ sinh bị dùng sức đóng lại.
Cửa sẽ bị phá hư đi, Tô Bắc nhìn cánh cửa vẫn còn chấn động rung rung, coi bộ tên nhóc này cũng thật trẻ con.
Cậu lắc đầu, nhìn thoáng qua La Hân đang ở phòng bếp ngó về phía này, bà đến xem Tô Bắc, có chút bất an cười cười.
Tô Bắc không hề ăn sáng liền ra khỏi nhà.
Lúc bước vào thang máy, di động của cậu bỗng nhận được một tin nhắn.
Tô Bắc mở ra, trên khung là một dãy số xa lạ, bên trong nội dung chỉ vẻn vẹn một câu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2112982/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.