Cơ hồ trong nháy mắt Tô Bắc đánh ra câu nói kia, khung chat ngay lập tức có hồi âm, giống như tên biến thái kia vẫn luôn ngồi trước máy tính chờ cậu.
Vài kí tự theo con trỏ xuất hiện trên khung:
– Đó là một trò chơi.
Trò chơi em gái anh ! Tô Bắc trừng mắt nhìn dòng chữ phiêu phiêu tại tại, một đoàn lửa giận trong hốc mắt khiến cậu phát đau.
(*) Đây là một câu chửi khá là bậy.
Cậu đẩy tay, ngón tay lướt trên bàn phím.
– Có ý tứ gì? Như vậy trốn trốn tránh tránh, anh không phải người sao?
– Tôi đưa mệnh lệnh, cậu chấp hành, nếu cậu dám cự tuyệt hay nhiệm vụ thất bại, đều phải nhận trừng phạt.
Một hàng chữ lạnh lẽo xuất hiện trên khung chat.
Cái tên biến thái đang ngồi trước máy tính kia, anh ta cơ bản không để ý tới lời khiêu khích của cậu, tự bản thân nói chuyện một mình.
Có lẽ là do nói chuyện qua máy tính làm cho Tô Bắc đối với tên này bớt kiêng kị một chút, cậu cố hết sức khống chế cảm xúc của bản thân, qua vài lần hít sâu, Tô Bắc rốt cuộc bình tĩnh trở lại.
– Mục đích của anh là gì? Anh rốt cuộc là ai? Tôi có quen biết với anh sao?
– Không có mục đích, đây chỉ là một trò chơi.
Tên biến thái này làm cho Tô Bắc vốn có lòng tự trọng cường liệt hơn bất cứ ai phải cảm thấy thật sâu khuất nhục.
Là khuất nhục, mà không phải khuất phục.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2112981/chuong-3.html