“Nó bị cái gì vậy?” Lê Đại Phi bốc hỏa nói.
Bách Tử Nhân đẩy xe đẩy hàng: “Lối sống cần kiệm.”
Lê Đại Phi trợn mắt: “Chỉ là một cây cải thảo thôi mà?”
Bảo Đậu không hề nghe thấy lời phàn nàn của Lê Đại Phi, so sánh một lúc lâu mới chọn được một cây đẹp nhất từ trong đống cải thảo bỏ vào giỏ xe.
“Tiếp theo là thịt bò.” Bảo Đậu móc một quyển sổ nhỏ ra, “Nhưng nếu đến chợ mua thì…”
“Thôi thôi.” Lê Đại Phi ngắt lời, “Mi có biết chợ cách đây bao xa không? Dưới nhà có siêu thị thì việc gì phải khổ thế?”
Bảo Đậu bị phủ nhận như thế thì không vui, nhưng cũng không dám trừng mắt với Lê Đại Phi, chỉ đành lầm bầm đi mua thịt.
“Cậu cắt xén phần của nó dữ lắm hả?” Lê Đại Phi hỏi, “Chả khác gì lão Grandet.”
*Grandet: Lão hà tiện trong tác phẩm Eugénie Grandet của nhà văn Balzac.
Bách Tử Nhân: “Nói vớ vẩn. Tớ đưa thẻ lương cho em ấy rồi.”
Lê Đại Phi ngây ra, đánh giá Bách Tử Nhân bằng vẻ mặt quái gở.
Bách Tử Nhân coi như không thấy, đẩy xe theo Bảo Đậu.
Lê Đại Phi ngoáy tai: “Tớ có nghe nhầm không đấy?”
Bách Tử Nhân hỏi: “Nghe nhầm cái gì?”
“Đó giờ cậu luôn lạnh nhạt với tớ! Thế mà lại lén lút thân thiết với cái con tiểu yêu tinh này?” Lê Đại Phi buộc tội Bách Tử Nhân.
Vừa dứt lời, ánh mắt của người đi đường đổ dồn về đây.
Bách Tử Nhân: “…”
Lê Đại Phi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-hinh-ky/3586780/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.