Lê Đại Phi: “Ra đây.”
Bảo Đậu ┬_┬
Lê Đại Phi: “Ra đây!”
Bảo Đậu 〒▽〒
Lê Đại Phi khoanh tay nhìn Bảo Đậu lề rà lề rề bò từng bước, chờ quá sốt ruột, anh thò tay chọt một phát siêu chuẩn.
“Áu áu áu áu áu!” Bảo Đậu bị chọt má suýt thì nhảy dựng lên.
“A Quả?” Chắc vì tiếng kêu quá thảm thiết, ngay cả Bách Tử Nhân ở ngoài cửa cũng nghe thấy.
Lê Đại Phi: “Chỉ khám thôi, thả lỏng…”
Bảo Đậu rơm rớm nước mắt nhìn Bách Tử Nhân đang ló đầu vào.
Lê Đại Phi (_)
Bách Tử Nhân nói: “A Quả, nghe lời bác sĩ.”
Bảo Đậu:!!
Lê Đại Phi cười híp mắt nhìn Bách Tử Nhân đóng cửa, quay đầu: “Nằm xuống.”
Lê Đại Phi nhìn xuống con yêu tinh sau khi run lẩy bẩy thì nằm yên bất động, thậm chí hai tay còn đặt ngay ngắn lên bụng.
Tư thế này… giống “xem thường cái chết”, hay “vì nghĩa quên mình” ta.
Lê Đại Phi rờ cằm, hình như yêu tinh nhỏ đang run rẩy, tuy rằng mặt sưng to quá nhìn không rõ, nhưng miệng rõ ràng là đang lập bập.
Gì vậy trời, trông anh cứ như đang bắt nạt người ta vậy.
Lê Đại Phi hừ một tiếng: “Há miệng.”
Bảo Đậu: “Ang hoong ắc oi?”
Lê Đại Phi: “Chậc chậc, sưng to thế này mà còn giấu không đi khám răng, đáng đời.”
Bảo Đậu: “Hong hải ến úc ang…”
“Ta là đạo sĩ có phẩm hạnh.” Lê Đại Phi quan sát miệng cậu, “Cấp bậc như mi, ta cầm lồng chim là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-hinh-ky/3586769/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.